Home / Tâm Sự / Cãi nhau hôm trước, hôm sau ra mắt biết là mẹ bạn trai, cô gái đưa ra lời xin lỗi (P1)

Cãi nhau hôm trước, hôm sau ra mắt biết là mẹ bạn trai, cô gái đưa ra lời xin lỗi (P1)

Sáng ngày ra, một bà khách có vẻ sang trọng, quyền quý bước tới sạp hải sản tươi sống của hai mẹ con Ngọc. Cô hồ hởi chào hỏi rồi mời mọc khách:

– Dạ, cô mua gì có cần con lựa giúp không? Đồ nhà con vừa lấy về đó ạ, tươi lắm cô ạ.

Nhưng bà khách có vẻ khá ghê gớm và kỹ tính, lạnh lùng đáp:

– Khỏi, tôi chả tin đứa bán hàng nào nó lựa hết. Lúc nào cũng ngon ngọt nhưng toàn lựa đồ ươn, đồ hỏng cho khách chứ gì.

Ngọc câm nín dù trong lòng thấy bực bội lắm. Mới sáng sớm ra, sạp hàng của hai mẹ con còn chưa mở hàng, vậy mà đã gặp vị khách khó tính thế này rồi. Thế nhưng, đứng bán hàng, Ngọc mới gần như không chịu nổi. Bà ta hết nhấc hết 1 loạt món hàng lên hỏi giá rồi lên tiếng chê bai:

– Mực này nhiêu tiền kí? Cua này bán sao, cua đồng à? Cá này cá gì đây, sao mắt lờ đờ thế,  hay ươn rồi?

Ngọc vẫn kiên nhẫn, ngọt ngào nói giá từng món nhưng bà khách nọ tiếp tục lớn tiếng quát:

– Khiếp, gì mà bán đắt thế! Nhìn cái vẩy cá đây này, nhìn dại lắm, lại cá nuôi cám chứ cá ao, cá đồng cái gì. Mực thì nhợt nhợt, riết rồi ngoài chợ toàn đồ hư hỏng mà còn đắt cắt cổ. Trông mặt thì nào tới nỗi mà thấy bà già lại nói thách.

Ngọc cố gắng giải thích từng loại, rằng đó đều là đồ tươi gia đình cô vừa nhập về. Về giá cả, thời gian gần đây giá có lên 1 chút nhưng đâu cũng như vậy. Cô vẫn nở 1 nụ cười thảo mai dù rất bực, rồi bảo: 

– Cô cứ đi thử các cửa hàng khác cũng vậy thôi ạ.

Bà khách chỉ bĩu môi. Nhưng cái cách bà ta lựa đồ cũng khiến Ngọc nóng mắt. Mỗi lần nhấc một loại thủy, hải sản lên là lại ngó nghiêng, bóc vảy cá, banh mắt, xong nghe giá chê đắt liền ném bộp cái xuống dưới. Ngọc rất nhẫn nhịn để không cãi lộn vì vẫn muốn vị khách đầu tiên mua mở hàng. Nhưng tới khi bà ta cầm con tôm lên, thử bẻ mấy càng rồi còn chê:

– Cái càng này như gắn vậy trời ơi, ươn thế này mà còn để bán. Giảm giá 1 nửa đi tôi lấy nửa kí.

– Cô ơi, ai gắn được càng cho con tôm. Cái công sức ngồi gắn đó còn quá giá tôm rồi đó cô. Cô nói gì cũng phải hợp lý 1 chút chứ. Cô có mua 10 kí cháu cũng không giảm được 10 ngàn huống chi là nửa giá. Hơn nữa, cô không ưng thì nhẹ nhàng chút, đồ thủy, hải sản tươi sống mà cô cứ làm như cục gạch cục đá vậy. Ném cô như thế đến cô còn tan nát cả người chứ huống chi đồ của con.

– Ô cái con ranh này mất nết, vô học. Bố mẹ không dạy được nên mới ra ngoài chợ bán cái đồ tanh tưởi này hả? Nhìn mặt cô đã thấy sự vô học rồi đó, khách mới chê 1 tí, trả giá 1 câu mà nhảy vào họng người ta ngồi rồi. Cái loại con gái chua ngoa, chợ búa như cô rồi ế tới già, có lấy chồng đẻ con rồi thì cũng chỉ bám lấy cái sạp hàng ngoài chợ, không bao giờ khá lên được đâu.

Nói xong, bà khách kia lập tức quay ngoắt đi, không quên ném thật mạnh con mực trong tay vào chậu, nước bắn tung tóe. Ngọc tức lắm, chỉ tiếp tục chửi với thêm vài câu:

– Ám quẻ người ta sáng ngày ra. Ai phải làm dâu nhà bà thật là vô phúc.

Ra mắt nhà người yêu gặp ngay bà khách vừa cãi nhau ngoài chợ, cô gái nhanh trí nói 1 câu làm thay đổi cục diện (P1) - Ảnh 2.

Hết ngày hôm ấy, sạp hàng nhà Ngọc đúng là ế ẩm thực sự. Buổi tối về, cô có cái hẹn với Quân, cô liền bức xúc kết hết về bà khách khó tính kia. Cuối cùng, Ngọc được anh an ủi bằng những lời hùa vào nói xấu bà khách khó ưa kia. Sau cùng, Quân chốt lại:

– Thôi, mai này cưới rồi anh sẽ không để em bán hàng ngoài chợ cực nhọc vậy nữa đâu. Thế nên, em đi gặp mẹ anh nhé! Mình còn phải tính chuyện lâu dài nữa.

– Nhưng… Nhưng em sợ lắm, em gia cảnh bình thường, công việc không ổn định, đang đi bán hàng ngoài chợ với mẹ.

– Có sao đâu, em vẫn làm ra tiền, công việc tử tế là được. Mẹ anh chẳng bận tâm mấy thứ đó đâu.

(Còn nữa)

About Trần Lê

Check Also

Phát hiện mẹ chồng thường xuyên “gói ghém” đồ sang cho con gái, tôi lên kế hoạch hành động

Kể từ ngày về làm dâu nhà Dũng, tôi hiếm khi để mẹ chồng phải …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *